Hợp nhất Luật An ninh mạng và Luật An toàn thông tin mạng: Yêu cầu cấp thiết từ thực tiễn và sự vận động của không gian số
Việc hợp nhất Luật An ninh mạng 2018 và Luật An toàn thông tin mạng 2015 thành một luật thống nhất không chỉ là yêu cầu kỹ thuật trong hoàn thiện thể chế, mà còn là đòi hỏi cấp thiết để Việt Nam ứng phó hiệu quả với thách thức mới trong kỷ nguyên số.
Không
gian mạng Việt Nam đang đối mặt với tấn công mạng, lộ lọt dữ liệu, tội phạm
công nghệ cao và hoạt động chống phá ngày càng tinh vi. Trong khi đó, hai đạo
luật quan trọng điều chỉnh lĩnh vực này lại hoạt động song song, phát sinh chồng
chéo khiến công tác quản lý gặp nhiều vướng mắc.
Một
không gian mạng đầy rủi ro và yêu cầu phải “làm mới” khung pháp lý
28
năm sau khi kết nối Internet, Việt Nam bước vào giai đoạn phát triển số mạnh mẽ
với nhiều chương trình, quy hoạch, nghị quyết mang tính chiến lược. Nhưng song
hành với cơ hội, không gian mạng cũng đặt chúng ta trước những mối đe dọa chưa
từng có: tấn công mạng quy mô lớn, gián điệp mạng, mã hóa dữ liệu tống tiền,
đánh cắp thông tin cá nhân, lộ lọt dữ liệu của hàng triệu người dùng.
Nghiêm
trọng hơn, nhiều chiến dịch tấn công đã khiến doanh nghiệp tài chính, năng lượng,
viễn thông tê liệt; hệ thống thông tin của cơ quan nhà nước bị đe dọa; đường
dây buôn bán dữ liệu cá nhân hoạt động công khai; nhân viên nội bộ nhiều đơn vị
chiếm đoạt dữ liệu rồi bán ra ngoài.
Cùng
lúc, các thế lực thù địch gia tăng hoạt động chống phá trên mạng xã hội, lợi dụng
những thời điểm nhạy cảm về chính trị, đối ngoại để tạo tác động tiêu cực, gây
nhiễu loạn thông tin.
Trong
khi đó, một số hệ thống thông tin quan trọng lại tồn tại lỗ hổng bảo mật, quy
trình vận hành chưa chặt chẽ, đơn vị chủ quản thiếu khả năng ứng cứu khi xảy ra
sự cố.
Môi
trường số thay đổi nhanh, nhưng hai đạo luật điều chỉnh lĩnh vực này – Luật An
toàn thông tin mạng (2015) và Luật An ninh mạng (2018) – đã gần một thập kỷ tuổi.
Nhiều quy định không còn phù hợp, một số nội dung giao thoa khiến quá trình thực
thi thiếu nhất quán.
Điều
này tạo ra khoảng trống pháp lý – một nguy cơ lớn trong bối cảnh chuyển đổi số
diễn ra trên mọi lĩnh vực.
Cần
một đạo luật thống nhất: Tinh gọn, rõ vai, đúng trách nhiệm
Từ
ngày 01/3/2025, theo Nghị định 02/2025, Bộ Công an chính thức tiếp nhận nhiệm vụ
quản lý nhà nước về an toàn thông tin mạng từ Bộ Thông tin và Truyền thông. Đây
là thay đổi quan trọng, phù hợp tinh thần “một việc chỉ giao một đầu mối chủ
trì” theo Nghị quyết 18.
Để
đảm bảo mô hình mới vận hành trơn tru, hệ thống pháp luật phải được điều chỉnh
tương ứng. Không thể tồn tại tình trạng luật phân tán ở hai lĩnh vực nhưng
trách nhiệm quản lý lại đặt vào một cơ quan.
Hợp
nhất luật giúp: Xóa bỏ chồng chéo, làm rõ phạm vi điều chỉnh; Tạo sự nhất quán
trong quản lý nhà nước; Loại bỏ khoảng trống pháp lý có thể bị lợi dụng; Giảm
gánh nặng tuân thủ cho doanh nghiệp và cơ quan nhà nước
Dự
thảo luật mới được xây dựng theo nguyên tắc rất quan trọng: chỉ quy định những
vấn đề thuộc thẩm quyền của Quốc hội; các vấn đề biến động nhanh giao Chính phủ
hướng dẫn bằng văn bản dưới luật.
Cách
làm này bảo đảm: Luật không “đóng khung” công nghệ – vốn thay đổi hàng ngày; Giảm
nguy cơ luật lỗi thời ngay sau khi ban hành; Đảm bảo khả năng linh hoạt trước
các hình thức tấn công mới
Những
điểm mới cần được ghi nhận và tiếp tục hoàn thiện
Dự
thảo luật bổ sung yêu cầu doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên mạng phải định
danh địa chỉ IP cho lực lượng chức năng. Đây là thay đổi cần thiết trong bối cảnh
nhiều vụ tấn công, lừa đảo diễn ra từ tài khoản ảo, thiết bị ẩn danh, gây khó
cho công tác truy vết.
Bên
cạnh đó, quy định bảo đảm an ninh dữ liệu được đưa vào như một trụ cột, phản
ánh đúng xu thế quốc tế khi dữ liệu được xem là loại tài nguyên chiến lược mới.
Thực
tế nhiều sự cố thời gian qua cho thấy rủi ro lớn đến từ việc lãnh đạo đơn vị
thiếu kiến thức nền tảng về an ninh mạng.
Quy
định cấp chứng chỉ không chỉ là yêu cầu về năng lực mà còn là cơ chế buộc người
đứng đầu chịu trách nhiệm rõ ràng hơn.
Chính
sách này mang ý nghĩa kép: Đảm bảo chủ quyền số, giảm phụ thuộc vào sản phẩm
ngoại nhập; đồng thời, thúc đẩy doanh nghiệp trong nước phát triển giải pháp bảo
mật “Make in Vietnam”.
Trong
bối cảnh nhiều phần mềm nước ngoài tiềm ẩn rủi ro thu thập dữ liệu, đây là hướng
đi hợp lý và cần được cụ thể hóa bằng cơ chế hỗ trợ thị trường.
Dự
thảo xác định rõ trách nhiệm bố trí kinh phí, đặc biệt đối với cơ quan nhà nước
và doanh nghiệp nhà nước. Bởi an ninh mạng không phải khoản đầu tư tùy nghi, mà
là điều kiện tiên quyết để đảm bảo hoạt động vận hành an toàn.
Hợp
nhất luật – không chỉ để quản lý tốt hơn, mà để bảo vệ tốt hơn
Hợp
nhất hai luật không phải là bước đi kỹ thuật đơn thuần, mà là điều kiện để: Bảo
vệ hạ tầng trọng yếu của quốc gia; Bảo vệ quyền riêng tư và tài sản của người
dân; Tạo niềm tin cho doanh nghiệp khi phát triển kinh tế số; Giữ vững chủ quyền
quốc gia trong không gian mạng; Tăng năng lực đối phó với tội phạm mạng xuyên
biên giới
Không
gian mạng đang trở thành “mặt trận mới” với tính chất phức tạp không kém gì các
lĩnh vực an ninh truyền thống. Khi Việt Nam đặt mục tiêu trở thành quốc gia mạnh
về công nghệ và an ninh mạng, việc xây dựng một đạo luật thống nhất, đồng bộ,
hiện đại là lựa chọn không chỉ đúng mà còn tất yếu.
Nguồn
baophapluat.vn